Chào mừng bạn tới với Thế giới chiều không gian thứ 4

Thế giới chiều không gian thứ 4 là một thế giới chiều mới mà khoa học đang muốn khám phá..

Chúng ta có thể tượng tưởng thế giới không gian 2 chiều là thế giới phẳng, thế giới không gian 3 chiều là thế giới chúng ta đang sống và có 1 chiều thế giới khác, đó là chiều thứ 4 mà nhiều người còn gọi đó là chiều thế giới TINH THẦN..

Hãy cùng nhân vật trong truyện thả hồn vào các cuộc khám phá chiều thế giới thứ 4 này nhé..!!!

Showing posts with label Dục Thế. Show all posts
Showing posts with label Dục Thế. Show all posts

Dục thế phần 5 nhãn 18+ (hết dục thế)

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn rõ hình hài của các chị khỏa thân, Cả 4 chị đều đẹp nhưng chị Mỹ và Xuân có nét đẹp gần như hoàn hảo, còn chị Hiền và Hậu thì có vẻ đẹp chất phác của người phụ nữ nông thôn khỏe mạnh, những đường cong của các chị như nét vẽ của tạo hóa, bộ ngực trắng tròn, hơi dài, bầu đủ hình nhưng đều vô cùng tuyệt mỹ.


Tôi hụp đầu tĩnh tâm lại, một lúc, một lúc nữa..tiếng các chị đùa tan dần, im lặng, chỉ còn tiếng nước chảy như đang lả lơi với đá. Tôi ngó ra, lại thêm một điều làm tôi sững lại, các chị đang mơn trớn cho nhau, 4 chị..như đang hòa làm 1, rồi tách ra, rồi lại hòa lại cứ như dòng suối kia đang đùa dỡn với cát, bàn tay các chị xoa lên bộ ngực của nhau, mơn trớn nó, thơm yêu nó, nó cũng như đáp lại, căng lên, căng lên mãi cùng với tiếng thở ẩn trên môi chị nó ưỡn ra, vươn lên thêm.



Rồi các chị áp sát vào nhau, thật sát, thật sát, một cảm giác như các chị đang thực sự lạc vào một trốn thiên đường nào đó, đầy đam mê, thỏa mãn…Biệt kích, biệt kích địch..chạy mau..tiếng chị Thảo bỗng vang lên kèm theo đó là những tiếng súng chát chúa, tôi thấy các chị chỉ kịp vơ vội tấm áo rồi chạy….nhưng chỉ một thoáng chút đó một tiếng nổ vang trời khiến từng dòng nước tung lên, bỏng dát như muốn trừng trị sự lả lơi của nó mới đây. Nước đó như nóng lên, chuyển sang màu lửa đỏ, là máu, là máu của các chị…tôi thấy rõ từng tấm thân trắng muốt của các chị tung lên rồi vương quoanh dòng suối, mới đây thôi tôi còn thấy đó là những mỹ nữ giờ thì chỉ còn là máu, là thịt, là da là xương..chỉ vài năm nữa thôi, có lẽ cũng chỉ vài năm, mà không trăm năm nữa, thì đến xương trắng kia liệu có còn không (?).



Tiếng chị Thảo gào lên đứt quãng, không gian chậm lại chậm lại mãi……tôi thấy rõ 1 viên đạn đang bay về phía chị, nó lúc đầu còn nhanh, sau chậm dần và giờ như nó đứng im, đứng im cùng với những giác ngộ của tôi..Người tôi nhẹ bẫng, tôi bay lên, là tôi, chàng trai thế kỷ 21 còn bên dưới là chàng trai dân tộc đăng ngơ ngác bất động cùng với khung cảnh xung quoanh. Tôi cố di chuyển tới chỗ viên đạn đang bay tới chị Thảo, chạm tay vào nó, bỏng rát..tôi bắt đầu dùng sức đẩy nó..viên đạt thật nhỏ nhưng sao lại nặng vô cùng, cố hết sức tôi cũng chỉ đẩy được một chút chẳng biết có đủ để lệch đường đạt không.

Không còn kịp nữa đâu, thời gian đã tới rồi em ơi..tôi gẩng lên nhìn, thì ra đó là 4 chị, Hiện, Hậu, Mỹ và Xuân…Các chị đang lơ lửng trên bầu trời, trên đôi vài đã mọc thêm đôi cách tuyệt trần, tóc các chị đã xanh và dày lại…Các chị, các chị đã trở thành những thiên thần rồi uh…Các chị không trả lời chỉ khẽ mỉn cười, thời gian đã đến rồi, chuẩn bị đi thôi em, chị Thảo vẫn phải làm một số việc tại trần gian. Còn về việc tương lai chiến tranh còn kéo dài, sau hòa bình là một thời gian dài đất nước chìm trong khổ đau nhưng em an tâm, rồi những kẻ xấu, những kẻ đi ngược lại với lợi ích quốc gia sẽ bị đào thải và trừng trị, tương lai sẽ có nhiều sự biến chuyển khổng lồ, người có tâm, có hùng lược sẽ làm việc cần làm em ạ. Duyên của em là ở chỗ khác em nhé..!!!



Thôi các chị đi đây, em đi sau nhé…!!!

Kẻ có tâm, có hùng lược ư, làm thế nào để thế giới, để nhân dân được hạnh phúc, phồn thịnh đây, làm như thế nào để các quốc gia không còn tranh chấp lợi ích đây, có lẽ đúng cần 1 kẻ có tầm, có hùng lược để biến thế giới này, loại người này thực sự "thống nhất", đại đồng, phồn thịnh, hạnh phúc…!!!


Khung cảnh tự nhiên mờ ảo, một cái gì đó bỗng kéo tôi, hút tôi thật mạnh, một chiều thế giới khác chẳng.

Hết phần 18+ duy nhất - Phần tiếp theo là phần lạc vào thế giới của quyền lực, bạo lực..

Dục thế phần 4 nhãn 18+

Như 1 cái máy, bàn tay tôi xoa nhè nhẹ 1 bên ngực của chị, lần này không hề có vướng bận bởi áo chị, tôi cảm nhận rõ sự mềm mại của nó, thật mềm, chị từ từ trườn lên người tôi, thật nhẹ, chỗ kín nhất của tôi trườn trên bụng dưới của chị, xuống dưới dần, trươn nhuồi, rồi tôi cảm thấy những sợi tơ bên dưới của chị, phần kín nhất của chị và của tôi chạm sát vào nhau,chị ôm lấy tôi, giục nhẹ thôi điều gì đó không rõ nhưng theo bản năng tôi gật đầu nhẹ rồi bóp mạnh hơn ngực chị, hông tôi cong lên cùng lúc chị ấn xuống cho chỗ đó sát gần nhau hơn. Một cảm giác đê mê, khi chỗ đó của tôi sát sạt, sát và sát….rồi từ sâu trong tôi, một làn nước ấm phun ra cùng những khoái cảm, Tôi dật mình, ôi, trong trí nhớ của chàng trai dân tộc, đây là lần mộng tinh đầu tiên của chàng.


Tiếng thở các chị khẽ khẽ, đều đều, một đêm qua đi….        

Sáng rồi, dậy thôi…Chị thảo gọi tôi dật dã.



Buổi sáng sớm trời thật trong xanh, cả tiêu đội hôm nay tiến hành dọn khu vườn nhỏ vốn trồng rau xanh để gieo thêm lứa hạt rau mới..Sau 2 ngày ở cùng các chị, tôi đã quen với hầu hết mọi người, sự tự nhiên và lễ phép của tôi cũng nhanh chóng chiếm được thiện cảm của các chị. Qua các câu chuyện tôi càng cảm nhận được các khó khăn cũng như lý tưởng của các chị. Các chị có người ở Hà Nội, người ở Thái Bình, Hà Tây..nhưng phần lớn là con nhà nông dân, họ tình nguyện làm thanh niên xung phong với ý nghĩa giúp đất nước được hòa bình, sau vài năm họ về nhà lấy chồng, sinh con, khi đó con cái họ sẽ được hưởng cuộc sống thanh bình.

Các chị đều căm thù giặc mỹ, căm thù chế độ ngụy bù nhìn, tin tưởng rồi đây đất nước giải phóng quê hương các chị sẽ hùng mạnh như nhiều quốc gia trên thế giới. Tôi thật sự khâm phục họ, ủng hộ họ lý tưởng của họ những người chiến sỹ ở một cuộc chiến huyền thoại..nhưng những gì thuộc về miền ký ức của chàng trai thế kỷ 21 tôi hoàn toàn không tiếp lộ chút nào, nếu họ biết chiến tranh sẽ còn kéo dài, nếu họ biết 1975 đất nước sẽ hoàn toàn được thống nhất, và nếu họ biết sau đó đất nước, quê hương các chị cả mấy chục năm vẫn chìm trong nghèo làn, lạc hậu thì cảm giác các chị sẽ như thế nào.




Công việc cũng không quá nhiều mà lại đông người nên giữa buổi mấy chị bảo tôi và chị Thảo đi vào suối và rừng kiểm tra các bẫy xem được con cá, con thú nào để về làm bữa liên hoan làm xong công việc vườn rau và cũng để chào đón tôi luôn.

Tôi và chị Thảo đi cùng 1 đoạn thì cũng chia nhau ra tôi di dọc theo con suối, hễ thấy cái lươm, cái bẫy nào thì kiểm tra sau cho vào một bao. Vốn có sẵn miền ký ức của chàng trai dân tộc nên công việc này đối với tôi khác dễ dàng. Chẳng mấy chốc tôi đã kiếm được một bao đầy các loại cá, cua. Trời nóng nên tôi đi dọc theo con suối trở về, với những đoạn khó đi thì tôi bơi hụp nên chỉ thoáng cái là tôi đã gần về tới chỗ các chị.


Bỗng tôi nghe thấy có tiếng các chị cười, tôi hụp một hơi tới ven 1 hòn đá lớn nhìn trộm xem các chị làm gì, cả 1 khung cảnh làm tôi ngơ người, một ven rừng xanh mat với hoa ven bờ suối, rước chảy róc rách mơn trớn các hòn đá to nhỏ, 4 chị….Hiền, Hậu, Mỹ, Xuân..đang khỏa thân tắm bên suối, các chị trêu đùa như những trẻ nhỏ lần đầu được tắm mưa vậy.

Dục thế phần 3 nhãn 18+

Sáng hôm sau, sau bữa cơm tôi và chị thảo ra suối chị kể cho tôi nghe chuyện các chị, miền ký ức của một chàng trai thế kỷ 21 đã làm chị Thảo ngạc nhiên và thoải mái tâm sự câu chuyện của các chị.

Phần trước Dục thế: (Phần 2)

Chị thảo mới đến được khu quân nhu này được một thời gian, các chị còn lại hầu hết ở đây ít nhất được vài năm, ở đây các chị thiếu nhiều lắm, nói rồi chị cởi chiếc mũ trên đầu xuống, giờ tôi mới chú ý tóc của chị rất mỏng mà theo chị dù được các chị khác hái nhiều loại dược thảo về gội nhưng nước ở đây đã lấy đi của các chị dần những sợi tóc óng đen.

Ảnh chỉ mang tính chất minh họa không thực phù hợp


Rồi chị kể tới chuyện chị hôm qua đuổi tôi, ở đây thiếu thốn đủ thứ, và nhất là tình cảm, bản năng của người con gái đang tuổi mơn mởn nhiều khi đã lấy đi lý trí của các chị, nó đã làm các chị trở nên hoang dại như vậy đó..Hầu hết các chị ở đây đều bị như vậy, và chị, chị nữa cũng đang dần bị cái chứng bệnh quái ác đó,chị khóc, chị thương cho chị và có lẽ các thương cho những người đồng đội của chị.

Không hiểu sao, tự nhiên chị ngã vào vai tôi, tôi đã ôm chị, một cảm giác lần đầu của một chàng trai được ôm một tấm thân mềm mại của 1 người con gái, xốn sang, bàn tay tôi, nó, bàn tay..nó đang chàm vào cái gì đó mềm mềm nơi ngực chị, thật mềm, tự nhiên bàn tay tôi như muốn ấn nhẹ vào cái mềm mềm đặc biệt đó, chị càng ôm tôi mạnh hơn.

Một cảm giác kỳ lạ, bàn tay tôi từ từ luồn xuống dưới, xuống dưới, tới cạp quần chị, xuống tiếp…bỗng tiếng nổ ở đâu vang lên, cả hai bừng tỉnh, chị đứng phắt dậy..nhìn tôi, tôi ấp úng..

Em..em..xin..lỗi…chị…

Mắt chị dịu lại:

Không phải lỗi tại em, là cả tại chị mà, thôi chuẩn bị trưa rồi về nấu cơm cho các chị thôi.

Nắng, nắng nóng và oi kinh khủng, tất cả chị em tối nay đều nằm trần tróc với giấc ngủ thật chậm thật chậm, thật chậm, chậm..Và rồi một bàn tay cũng thật chậm, thật mềm, mát rượi chạm nhẹ nên ngực rắn chắc của thằng con trai mới lớn, lạ quá, bàn tay đó xoa nhẹ làm tôi run lên, chẳng dám mở mắt,  làn hơi thở thơm nhẹ bên tai tôi, một bàn tay đưa nhẹ tay tôi lên người chị cùng đó là tiếng nói ngắt quãng khe khẽ như có như không:


Dục thế: (Phần 2)

Đùng….đùng…..đùng….tiếng súng..chàng dật mình ngã sấp, còn cô gái hoang dại kia bỗng câm bặt tiếng cười, sững lại và..bỏ chạy, chàng nhìn lại người bắn súng, Ôi,lại một cô gái trạc tuổi trên 20 mặc quần áo xanh..đội mũ xanh, khuôn mặt bầu bình xinh xắn vô cùng, cô nhìn thật chìu mến chàng và nói như nịnh trẻ con khi đang sợ hãi:

Em có sao không, đừng sợ, chị tên Thảo là bộ đội chị vừa rồi bị bệnh nên mới có hành vi như vậy, đừng sợ em nhé, Em tên gì, nhà ở đâu vậy em ? 


Sau cơn bàng hoàng, chàng dần định thần,  trước tiên là thân thể của mình, giờ đã trở thành 1 chàng trai dân tộc mới lớn vạm vỡ, một ký ức của 1 chàng trai dân tộc như được ghi đè lên trí nhớ của chàng trai thế kỷ 21.

Chàng dần nhớ ra mình là 1 chàng trai người dân tộc trong một chuyến có những con chim sắt to lớn chao lượn trên ngôi làng cậu, rồi nỏ thả những viên đá hình thù kỳ lạ sau đó là những tiếng nổ lớn liên tiếp, Ầm, ầm…cả ngôi làng cậu bị nổ tung, cả làng nháo nhác, người còn, người mất, chàng chỉ biết chạy thật nhanh vào rừng, khi đầu còn có 1 người nhà chàng nhưng sau thì đã không còn thấy nữa chỉ còn 1 mình chàng lang thang trong rừng vắng, thi thoản chàng gặp các con vật bằng sắt kỳ lạ chạy trên các con đường lớn thì chàng lại cố tránh thật xa, thật xa.



Em, em vẫn còn sợ uh, em uống nước đi cho đỡ sợ nè.

Tao…à, em tên K…em cảm ơn mà..y..à, chị..Ký ức lộn xộn của 2 người làm chàng sưng hô theo 2 thói quen 1 cách kỳ lạ.

Cô gái cười, và đưa nước cho chàng uống, đỡ sợ, dần dần 2 miền ký ức của chàng đã hòa làm 1, những thứ hiểu biết của chàng về những trải nghiệm ngày qua chàng chợt hiểu hết, con chim sắt thực ra là những chiếc máy bay quân sự, những viên đá kỳ lạ là những quả bom, và nhưng con vật bằng sắt là các đoàn xe..và tất nhiên cả ngôn ngữ, ngôn ngữ của người Kinh chàng cũng đã thành thạo giờ chỉ có khác là chàng còn nói được 1 thứ tiếng khác, 1 thứ tiếng dân tộc mà miền ký ức chàng trai dân tộc kia để lại..

Tác giả: “Ở đoạn sau, nhân vật sẽ sưng tôi nhé”.

Chị là thanh niên xung phong đúng không ạ ?

Uh,em cũng biết à, tụi chị là một tiểu đội thanh niên xung phong có nhiệm vụ chông coi một kho quân nhu, thi thoảng có bộ đội tới lấy, còn lại thì phần lớn tụi chị ở một mình, chẳng có ai tới hết ấy.

Em giờ còn nhớ đường về không?

Chàng cố lục lại miền ký ức của chàng trai dân tộc, nhưng trong đó chỉ là rừng rú, săn bắn, chạy linh tinh trong rừng ngoài ra chẳng còn biết hướng nào là về làng cậu nữa.

Em không chị ạ, mà có về chắc làng em cũng bị bom san phẳng hết rồi.

Ừ, nếu vậy em tạm ở cùng chỗ bọn chị, khi nào có đoàn bộ đội tới lấy quân nhu, chị sẽ bảo các anh ấy đưa em đi tìm làng em nhé.


Buổi tối đầu tiên ngủ trong căn nhà tiểu đội thanh niên xung phong trôi qua thật nhanh, ngoài chị thảo, tôi còn biết tiểu đội chị gồm có 4 chị khác nữa, có chị thảo là mới và trẻ nhất.

Xem tiếp tại: Dục thế phần 3 nhãn 18+

Lạc vào thế giới chiều không gian bong bóng ( Thế giới mộng ảo 1 nhãn 18+ )

Thế là thời gian khó khăn cũng dần qua đi, cậu dần trở lại với những bon chen khi ra trường và công việc, một công việc online phù hợp với sức khỏe, khả năng của cậu. Thời gian cũng có khoảng rảnh, cậu lại bắt đầu tập thiền, phiêu du cùng thế giới mộng ảo trong cậu.


1,Dục thế: ( Phần 18+)

Mỹ nữ kia chỉ là một khối máu mủ bọc bên ngoài là 1 lớp da tưởng như mỹ miều, trăm năm sau cũng chỉ là 1 đống xương trắng mà thôi, có gì là đẹp, có gì là ham.

Vậy là cậu bé ngày nào cũng trở thành chàng trai trên 20 tuổi, bạn bè cùng tuổi đã lập gia đình, con cái, đôi cặp, nhưng chàng thì vẫn lẻ bóng, từng đêm, từng đêm chàng vẫn khao khát một cái gì đó sâu thẳm trong tâm hồn, là bản năng, là cuội nguồn của con người, ham muốn…

Một buổi tối mùa hè nóng bức, chiếc quạt phân gió vẫn đều quay, đâu xa xa là những con mèo cái và đực động dục đuổi nhau kêu ầm ỉ, vừa doang dã, vừa ghê rợn, giấc ngủ đối với chàng vốn không quá khó nhọc bởi chàng từ lâu đã học vô thức và điều khiển giấc mơ, nhưng đêm nay, chàng giường như chẳng muốn sử dụng nó mà muốn cảm nhận cái bản năng con người kia đang động đậy, khẽ trò truyện, thổn thức, kể lể với cậu…Gào….lại tiếng mèo kêu, đã hơn 11h rồi, thôi ngủ thôi, chàng lại bắt đầu Phong Tỏa Ý Thức để mình nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.



Một cảm giác lâng lâng từ từ xen vào người chàng, nhè nhẹ..nhẹ thêm…nhẹ thêm nữa..thật mát..Ôi, gió mát, từng làn hơi nước theo gió phả vào người chàng thật êm, tiếng suối róc rách, một bàn tay ai đó mát lạnh đang khẽ di chuyển trên tấm thân trần của chàng, xuống dần, xuống dần, xuống tiếp..xuống tới bên dưới của chàng, bàn tay đó khéo léo chạm vào chỗ nhạy cảm nhất của chàng, nó đang nóng, đang căng lên, chàng bật tỉnh dậy, ôi là một con vượn trắng, À, không phải là 1 cô gái khỏa thân,  chàng chưa kịp định thần thì người còn gái đó đã đè chàng xuống, ôm hôn,sờ nắn khắp cơ thể chàng.

Hình ảnh chỉ mang tính minh họa


Sợ hãi,quá sợ hãi, chàng vùng khỏi vòng tay của cô gái chạy thật nhanh, nhưng chạy nhanh như thế nào thì cô gái vẫn đuôi theo sát bên cậu kèm theo những tiếng cười hoang dại.

Đùng….đùng…..đùng….tiếng súng..chàng dật mình ngã sấp, còn cô gái hoang dại kia bỗng câm bặt tiếng cười, sững lại và..bỏ chạy.

Chàng nhìn lại người bắn súng, Ôi,lại một cô gái trạc tuổi trên 20 mặc quần áo xanh..đội mũ xanh, khuôn mặt bầu bình xinh xắn vô cùng, cô nhìn thật chìu mến chàng và nói như nịnh trẻ con khi đang sợ hãi:

Em có sao không, đừng sợ..

Xem tiếp tại: http://chieukhonggianthu4.blogspot.com/2015/05/duc-phan-2.html